<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss version="2.0">
	<channel>
		<title>The first blog : The first blog</title>
		<link>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1.htm</link>
		<description>Your first blog 
</description>
		<lastBuildDate>Sun, 14 Mar 2010 04:04:29 GMT</lastBuildDate>
		<ttl>10</ttl>
		<image>
			<title>The first blog : The first blog</title>
			<url></url>
			<link>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1.htm</link>
		</image>
	<item>
		<title>1001 con hạc giấy</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T11:24:31Z</pubDate>
		<description>&lt;a href=&quot;http://www.box.net/rssdownload/143467105/1001%20hac%20giay.wma&quot;&gt;DOWNLOAD &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;Tôi và &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâm chia tay rồi ! Lâm là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dụi dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ. Ngày thứ nhất: Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn chùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Cô ấy hôm nay không ăn cơm, đánh răng rửa mặt cũng không làm. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc ở trong chăn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày thứ hai: Hôm nay cô ấy đã ăn cơm, là bạn trong ký túc xá làm cho cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày thứ ba: Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên ” cô gái, cô rất đẹp”. Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy ” Cô gái, anh đưa em về nhà nhé” cô ấy cầm chén rượu trong tay hất tất cả vào mặt ông ta. Cái thằng cha đáng chết dơ tay lên định đánh , đám phục vụ liền chạy đến cứu Lâm. Tôi biết tất cả, tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày thứ tư: hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên : Sạch sẽ thế. Ngày thứ năm: Cô ấy đã đi học lại, thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba tháng sau…. Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi, cũng sáng sủa ra không ít, cũng sắp thi rồi. Một năm sau… Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng căn bản cô ấy không để ý tới. Cô ấy và Lượng quan hệ rất tốt, truyện bọn họ trong vườn trường rất đáng ngờ. Cô ấy chỉ coi Lượng là anh, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba năm sau… Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là Lượng. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái … viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại. Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba năm trước: Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho Lâm…&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/1001-con-hac-giaYy-b1-p31.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Mary Lou</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:35:40Z</pubDate>
		<description>Đó là ngày đầu tiên tôi chuyển đến lớp bảy trường Miss Hargrove. Với “người mới đến” như tôi việc hòa nhập vào môi trường mới thật không dễ dàng, vì vậy trong thời gian này tôi rất lo lắng. Sau khi được giới thiệu trước lớp, tôi đã cố mỉm cười rồi đi đến chỗ mình ngồi và mong rằng mọi người sẽ chú ý đến mình. Giờ ăn trưa thật ngạc nhiên thú vị khi bọn con gái kéo đến ngồi chung bàn với tôi. Bọn họ nói chuyện thật thân thiện, vì vậy tôi bắt đầu cảm thấy thoải mái. Những người bạn mới làm tôi hòa nhập thật nhanh với ngôi trường mới, với thầy cô giáo và những đứa bạn khác. Không bao lâu sau lũ bạn kể cho tôi nghe về Mary Lou English. Thật sự cô ấy tự gọi mình là Mary Louise. Luôn tỏ vẻ đứng đắn, một cô gái trẻ với nét mặt nghiêm nghị và những bộ quần áo lỗi thời, cô nàng không xấu, nhìn không đến nỗi buồn cười. Tôi nghĩ cô ta khá xinh xắn, nhưng tôi không đủ nhạy cảm để nói lên điều đó. Đôi mắt đen sẫm và nước da màu olive, mái tóc dài và đen như tơ, nhưng cô ta lại uốn xoắn như ống điếu! Chỉ có điều cô ta mang giày, chiếc váy len dài bằng lông cừu còn hồ trông rất cứng, chiếc áo cánh có nhiều riềm xếp đầy những hình ảnh trông rất &amp;quot;nhà quê&amp;quot;. Bọn con gái thường thì thầm và cười khúc khích. Mary Lou không buồn đưa mắt nhìn khi bước qua bàn chúng tôi, cằm vẫn giữ cao với một “quyết tâm sắt”. Cô ta không trò chuyện với ai và chỉ ngồi ăn một mình. Sau giờ tan trường, bọn con gái rủ tôi tham gia vào trò vui trước trường. Tôi rất hồi hộp nhưng vẫn thử làm thành viên của nhóm. Chúng tôi chờ. Tôi không biết chờ tới lúc nào, tôi muốn về nhà ngay nhưng tôi cũng cố nán lại. Một lúc sau, Mary Lou bước xuống những bậc thang, ngay lập tức những cánh tay quấn quanh chiếc ba lô của cô ta. Những lời mắng nhiếc, trêu chọc, khiếm nhã, một chút bình luận và chế giễu từ bọn con gái bắt đầu. Tôi hơi chần chừ nhưng rồi cũng nhanh chóng gia nhập. Càng tiến gần cô ta tôi càng hăng lên. Những lời lẽ đầy hằn thù, thấp kém, hèn hạ mà chưa bao giờ tôi dám nghĩ tới cứ tuôn ra từ miệng tôi. Bọn con gái lùi lại phía sau reo hò cổ vũ. Được khuyến khích, tôi giật mạnh dây da quai ba lô và sau đó đẩy Mary Lou ngã chúi xuống. Mọi người cười thật to và đứng về phía tôi. Tôi đã trở thành thủ lĩnh của nhóm. Nhưng lúc ấy tôi không lấy gì làm tự hào. Một điều gì đó bên trong làm tôi cảm thấy tổn thương. Nếu bạn đã từng ngắt bỏ đôi cánh của một chú bướm, bạn biết tôi đang cảm thấy thế nào. Mary Lou gượng đứng dậy, nhặt lại sách vở – không có một giọt nước mắt hoặc một sự đáp trả – cô bỏ đi. Cô ta vẫn ngẩng cao đầu dù một dòng máu nhỏ đang rỉ xuống từ vết thâm tím ở đầu gối. Tôi nhìn cô ta di chuyển chậm chạp, khó khăn về phía cuối đường. Tôi rời khỏi lũ bạn đang cười đùa vui vẻ và chợt trông thấy một người đàn ông đứng bên cạnh chiếc xe. Ông có đôi mắt đen sẫm và khuôn mặt đĩnh đạc. Đó là cha của Mary Lou., ông đứng im lặng và nhìn cô con gái tội nghiệp đang đi về phía mình, có vẻ ông tôn trọng thái độ của Mary Lou. Đôi mắt ông ánh lên nỗi đau buồn và đi kèm là niềm tự hào. Khi tôi đi ngang qua, ông chỉ nhìn tôi trong sự nín lặng với đôi mắt nhòa lệ. Điều đó càng khiến tim tôi thêm đau nhói và xấu hổ. Ông không nói một lời nào. Sau này không một lời rầy la từ thầy cô hay giáo huấn từ cha mẹ lại có sức lay động, khiến trái tim tôi ray rứt như ánh mắt của người cha ấy. Ánh mắt của người cha ấy đã dạy tôi thế nào là sự tử tế, sức mạnh của tình thương và biết tôn trọng phẩm giá con người. Tôi không bao giờ tham gia vào đám đông người để dửng dưng với sự đau khổ của người khác và cũng không lần nào làm đau người khác cho lợi ích của chính mình. &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Mary-Lou-b1-p30.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Viết đời mình</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:34:49Z</pubDate>
		<description>&lt;font size=&quot;2&quot;&gt;Giả sử có người tặng bạn một cây bút _ một cây bút màu còn phong kín.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn không thể thấy được có bao nhiêu mực trong đó. Nó có thể hết mực sau vài dòng viết thử đầu tiên nhưng cũng có thể còn thật nhiều mực đủ để viết nên một (hoặc vài) kiệt tác để lại dấu ấn cho đời mãi mãi. Bạn không hề biết điều đó trước khi đặt bút.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với luật chơi như vậy. Bạn phải nắm lấy cơ hội!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực sự, bạn có thể không cần phải thực hiện điều gì theo luật chơi này cả. Thay vì nắm chiếc bút trong tay, bạn có thể đặt nó vào giá hoặc trong ngăn kéo và rồi nó cũng sẽ khô mực mà chưa hề được sử dụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nếu bạn quyết định sử dụng nó, bạn sẽ làm gì với nó. Bạn sẽ chơi trò chơi này như thế nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn sẽ trù tính và lên kế hoạch trước khi viết ra? Những kế hoạch này có mênh mông quá đến nỗi bạn không thể nào đặt bút chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hay là bạn sẽ viết ngay, để rồi vật lộn với những dòng chữ tuôn tràn cuồn cuộn muôn hướng cuốn hút bạn đi theo?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoặc giả bạn sẽ viết một cách cẩn trọng, như thể cây bút có thể hết mực ngay, hay bạn sẽ giả vờ tin rằng (hoặc làm ra vẻ tin rằng) cây bút đó sẽ mãi mãi còn mực?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và bạn sẽ viết về Tình yêu hay lòng Thù hận? Hạnh phúc hay Khổ đau? Cuộc sống hay Chết chóc? Viết tất cả mọi điều hay chỉ viết vớ vẩn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn sẽ viết để làm vui cho mình hay làm đẹp lòng người khác? Hay làm vui cho chính mình bằng cách viết cho người khác?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn sẽ viết những dòng run rẩy yếu ớt hay đậm nét rực rỡ? Viết giản dị hay hoa mỹ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn vẫn cứ viết chứ? Một khi bạn có chiếc bút trong tay dù không luật lệ nào bắt bạn phải viết?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn sẽ tóm tắt? Sẽ phác thảo? Sẽ viết nguệch ngoạc? Hay viết say sưa?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn sẽ viết ngay ngắn hay viết không theo hàng lối nào cả?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thật nhiều điều để cân nhắc phải không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ, Giả sử có người tặng bạn một cuộc sống...&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Viat-Aai-mAnh-b1-p29.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Đóa hoa khát vọng</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:34:12Z</pubDate>
		<description>&lt;font size=&quot;2&quot;&gt;Có một nàng hoa Violet yêu kiều và ngào ngạt hương sống bình yên giữa đám bạn bè, đong đưa một cách hạnh phúc giữa muôn hoa khác trong một khu vườn vắng. Một buổi sáng nọ, khi những cánh hoa vẫn còn lấp lánh những hạt sương đêm, nàng nghiêng đầu và ngó quanh; nàng bỗng thấy nụ hoa hồng xinh đẹp vươn người lên cao một cách tự hào giống như ngọn đuốc đang cháy tỏa ánh sáng rạng ngời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng hoa Violet hé đôi môi màu xanh da trời và nói: &amp;quot;Thật không may làm sao khi ta sinh ra trong kiếp hoa này, với một vị trí hèn mọn làm sao. Mẹ tự nhiên đã tạo ra ta sao ngắn ngủn và nghèo nàn thế này... ta sống lè tè ngay mặt đất và không thể nào vươn được lên bầu trời trong xanh, hay ngước mặt đón ánh mặt trời như những nụ hồng kia&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và khi nụ Hồng nghe những lời của người bạn láng giềng này, nàng đã cười và phê phán, &amp;quot;Em nói nghe kỳ lạ làm sao. Em đã thật may mắn mà em không biết vận may của mình. Mẹ tự nhiên đã ban tặng cho em một sắc đẹp và hương thơm mà bà đã không cho bất kỳ ai khác... Hãy dập tắt ý nghĩ ấy đi, bằng lòng với chính mình và nhớ rằng ai tự hạ thấp mình sẽ được nâng lên và ai tự nâng mình lên sẽ phải bị đè bẹp. &amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nàng hoa Violet trả lời, &amp;quot;Chị đang an ủi em bởi vì chị có được điều mà em ước ao... Chị còn định làm đắng lòng em với cái ý nghĩa chị là người vĩ đại... Thật đau đớn làm sao khi thuyết giáo về sự may mắn cho một trái tim đang đau khổ! Và mạnh mẽ thay khi đóng vai một kẻ dạy đời giữa kẻ yếu ớt&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ tự nhiên đã nghe thấy cuộc nói đối thoại giữa hoa Violet và hoa hồng; bà lại gần và nói: &amp;quot;Con gái violet của ta, điều gì đã xảy đến với con thế? Con đã từng rất ngọt ngào và khiêm cung trong tất cả những lời nói và hành động kia mà. Ðiều gì đã thâm nhập vào trong trái tim và làm cho con trở nên lạnh lùng thế kia? &amp;quot; Với một giọng bào chữa, Violet trả lời bà: &amp;quot;Ồ, người mẹ vĩ đại và nhân hậu, đầy lòng thương yêu và cảm thông, con van mẹ bằng tất cả trái tim và tâm hồn mình, hãy ban cho con một đặc ân và cho phép con được làm hoa hồng trong một ngày&amp;quot;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ tự nhiên đáp: &amp;quot;Con không hề biết điều con đang tìm kiếm; con không nhận nhức được tai họa tiềm ẩn đàng sau tham vọng mù quáng của con. Con sẽ hối hận nếu con là một hoa hồng, và khi đó việc ăn năn cũng là vô ích&amp;quot;. Violet nài nỉ. &amp;quot;Hãy cho con thành một đóa hồng cao lớn, bởi vì con ước mong được ngẩng cao đầu với một niềm kiêu hãnh; đây sẽ là việc của riêng con, con bất chấp số phận mình ra sao. &amp;quot; Mẹ tự nhiên quát lên: &amp;quot;Ðóa hoa violet bất trị và ngu dốt kia, ta sẽ cho mi được toại nguyện, Nhưng khi tai họa rơi xuống đầu mi, mi hãy than khóc với chính mình đấy&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và mẹ tự nhiên vươn ngón tay huyền bí và kỳ diệu ra, chạm vào rễ của Violet, Violet lập tức biến thành một đóa hồng cao lớn, vươn lên trên tất cả những đóa hoa khác trong vườn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bầu trời chiều bỗng dầy đặc mây đen, tiếng sấm dữ dội phá tan sự tĩnh lặng, một trận mưa như trút xuống khu vườn cùng những trận cuồng phong. Cơn bão dữ làm gãy nát cành và trốc gốc những cây hoa cao lớn, chỉ chừa lại những cây nhỏ nằm sát mặt đất thân thương. Khu vườn đơn độc ấy đã hứng chịu tai ương của những trận không chiến. Khi cơn bão tan đi, trời quang mây tạnh, tất cả những cành hoa kia nằm sõng sượt và không một cây nào có thể thoát khỏi cơn phẫn nộ của Tự nhiên ngoại trừ một nhóm violet nhỏ bé, náu mình bên cạnh bức tường của khu vườn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngước đầu lên và nhìn thấy thảm kịch của các loài thảo mộc khác, một trong những đóa hoa violet mỉm cười hạnh phúc và lao xao với đồng loại: “Hãy nhìn cơn bão tố đã làm gì đối với những đóa hoa hợm hĩnh đây này! ”. Một nàng violet khác nói: “Chúng ta tuy nhỏ bé, và sống lè tè dưới đất, nhưng chúng ta an toàn trước cơn thịnh nộ của bầu trời”. Và nàng violet thứ ba thêm vào, “Bởi vì chúng ta thấp bé nên cơn bão kia không thể nào đánh bại được”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào giây phút ấy, nữ hoàng của loài violet đã nhìn thấy bên cạnh mình đóa hoa violet “cải đạo” kia bị gãy gập sau cơn bão và đang quằn quại trên nền đất ẩm giống như một thương binh trên chiến trường. Nữ hoàng violet nhìn lên, gọi cả họ hàng và nói: “Hãy xem kìa, các con gái của ta, hãy suy nghiệm về những gì mà Sự Tham Vọng đã đối xử với đóa hoa Violet, kẻ đã trở thành hoa hồng trong một giờ. Hãy nhớ rằng cảnh tượng ấy là một lời nhắc nhở cho số phận tốt đẹp của các con. ”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðóa hoa hồng đang hấp hối kia lay động và dồn hết tàn lực, khẽ nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Các chị là người bằng lòng với mình, nhu mì và khờ khạo; tôi không bao giờ khiếp sợ bão tố. Ngày hôm qua, tôi cũng thế, đã hài lòng và mãn nguyện với Cuộc Sống, nhưng Sự Mãn nguyện đã như một thanh chắn, chặn giữa sự tồn tại của tôi và cơn bão dữ của Cuộc Sống, giam hãm tôi trong một sự bình yên bạc nhược và thiếu sinh khí và sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Tôi có thể sống một cuộc sống như các chị đang sống bây giờ đây bằng cách bám chặt vào mặt đất với nỗi lo sợ... tôi có thể chờ cho mùa đông phủ tuyết lên mình và Thần Chết mang tôi đi, cũng như sẽ mang đi tất cả những hoa violet khác... giờ đây tôi đang hạnh phúc vì tôi đã vượt ra khỏi cái thế giới nhỏ bé của mình để khám phá được sự huyền bí của Vũ trụ... Ðiều mà các chị chưa bao giờ đạt đến. Có thể là tôi đã quá nhiều Tham Vọng, nhưng tôi đã lắng nghe sự tĩnh lặng của màn đêm, tôi nghe bầu trời nói với trái đất rằng: Khát vọng vươn lên là mục đích chủ yếu của bản chất chúng ta. Vào giây phút đó tâm hồn tôi xao động và trái tim tôi mong mỏi vươn tới một vị trí cao hơn sự tồn tại hữu hạn của tôi. Tôi nhận ra rằng ở vực thẳm không thể nào nghe được bài ca của các ngôi sao, và chính giây phút ấy tôi bắt đầu chiến đấu chống lại sự nhỏ bé của mình và thèm khát những gì đã không thuộc về tôi, cho đến khi sự nổi loạn đã biết thành một sức mạnh vĩ đại, và sự ao ước biến thành một chí hướng... Tự Nhiên, là một đối tượng vĩ đại cho những giấc mơ sâu thẳm trong con người chúng ta, đã ban cho tôi một đặc ân và chuyển tôi thành một hoa hồng với ngón tay kỳ diệu của người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa hồng im lặng một chút, và bằng giọng nói yếu ớt, pha lẫn niềm kiêu hãnh và sự mỹ mãn, nàng nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;quot;Tôi đã sống một giờ như một đóa hồng kiêu hãnh; tôi đã tồn tại trong một thời khắc như một nữ vương; tôi đã nhìn thấy Vũ trụ bằng con mắt của loài hoa hồng; tôi đã nghe tiếng thì thầm của bầu trời bằng đôi tai của đóa hồng và hứng ánh nắng với những cánh hoa hồng. Ở đây có ai có được vinh dự như thế? &amp;quot;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói xong những lời này, nàng gục xuống với một giọng nói gấp gáp: “Bây giờ tôi sẽ giã từ cuộc đời, bởi vì linh hồn tôi đã đạt được ước nguyện. Cuối cùng tôi đã mở mang được trí óc về một thế giới bao la vượt khỏi cái thế giới chật hẹp mà tôi sinh ra. Ðấy là mục tiêu của Cuộc Sống... Ðấy là điều bí mật của Sự Hiện Hữu&amp;quot;. Nói xong đóa hồng run rẩy, từ từ khép lại những cánh hoa, trút hơi thở cuối cùng với một nụ cười tuyệt đẹp trên môi... một nụ cười tràn đầy niềm tin và hy vọng trong Cuộc Sống... một nụ cười của sự chiến thắng... một nụ cười của Thượng Ðế&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/AAa-hoa-khAt-vang-b1-p28.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Đừng bao giờ quên</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:33:07Z</pubDate>
		<description>&lt;font size=&quot;2&quot;&gt;Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn, bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy luôn sống trong những niềm vui, chứ không phải là những phiền toái, và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì sẽ đến. Trong bạn hẳn sẽ luôn có quá nhiều câu hỏi, hoài nghi… Nhưng hãy hiểu, hãy dũng cảm… bạn sẽ thành người mạnh mẽ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng tự giới hạn mình. Những giấc mơ của bạn đang chờ bạn đánh thức và chinh phục. Đừng rời bỏ những quyết định quan trọng để tạo ra cơ hội của ngày mai. Bạn hãy vươn đến đỉnh cao và giá trị của chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có gì lãng phí năng lượng sống cho bằng sự lo lắng. Bạn càng ưu tư bao nhiêu, bạn càng trĩu nặng tâm hồn bấy nhiêu. Đừng cho mọi vấn đề quá nghiêm trọng – hãy sống một cuộc đời “trời quang mây tạnh”, chứ không phải sống trong những âu sầu hối tiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ sẽ không thể tồn tại, hãy nhớ rằng rất nhiều quy luật tuần hoàn là điều không tránh khỏi. Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan, và kho báu cuộc đời là chúng ta… được ở bên nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có sức khỏe và hy vọng và hạnh phúc. Hãy dành thời gian ước nguyện đến một vì sao. Và đừng bao giờ quên… chúng ta đặc biệt đến thế nào!&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Aang-bao-gia-quAn-b1-p27.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Một câu chuyện về lòng kiên trì</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:32:01Z</pubDate>
		<description>Tôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines. Tôi luôn kiếm được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm _ đó là một công việc mà tôi đã làm suốt 30 năm qua. Trong thời gian đó, tôi đã gặp nhiều trẻ em có những khả năng về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong việc có học sinh thuộc dạng &amp;quot;cần nâng đỡ&amp;quot; mặc dù tôi đã từng dạy một vài học sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành thì giờ vào những học sinh mà tôi gọi là &amp;quot;trơ nhạc&amp;quot;. Một trong những học sinh đó là Robby. Robby đã 11 tuổi khi mẹ cậu thả vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học sinh (đặc biệt là những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm. Vì vậy tôi đã nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm đầu tiên và tôi nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu càng thiếu khả năng cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ. Nhưng cậu rất nghiêm túc trong việc ôn lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất cả các học sinh của mình đều phải học. Sau nhiều tháng ròng rã, cậu miệt mài cố gắng và tôi vẫn cứ lắng nghe và cố động viên cậu. Cứ hết mỗi bài học hàng tuần, cậu luôn nói: &amp;quot;Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn&amp;quot;. Nhưng điều đó dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh nào. Tôi chỉ thấy mẹ cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả cậu xuống xe và chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ ở lại lâu. Thế rồi một ngày nọ Robby không đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi, bởi vì cậu không hề có chút năng khiếu nào, có lẽ cậu đã quyết định theo đuổi một con đường khác. Tôi cũng vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc dạy dỗ của tôi mất ưu thế! Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh của mình các tờ bướm thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của tôi, Robby (cũng đã nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay không. Tôi bảo với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, vì cậu đã thôi học nên cậu sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và không thể chở cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập. &amp;quot;Cô Hondorf… cô cho em diễn một lần thôi…&amp;quot;, cậu nài nỉ. Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi cho phép cậu chơi trong buổi trình tấu đó. Có thể là cậu đã tha thiết quá, hoặc là một điều gì đó trong tôi đã bảo mách tôi rằng điều đó là đúng. Đêm biểu diễn đã đến. Trong hội trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi bố trí cho Robby ở cuối chương trình trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm ơn những học sinh đã trình diễn. Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể gây ra cũng là lúc kết thúc và nếu có bề gì thì tôi cũng có thể &amp;quot;chữa cháy&amp;quot; cho sự biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục &amp;quot;hạ màn&amp;quot; của tôi. Và buổi biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đã luyện tập nhuần nhuyễn và trình bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu. A? quần cậu nhàu nát và mái tóc như tổ quạ. &amp;quot;Tại sao cậu lại không ăn vận như những học sinh khác nhỉ? Tôi nghĩ &amp;quot;Tại sao ít ra mẹ cậu lại không chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ? &amp;quot; Robby mở nắp đàn lên và bắt đầu. Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản Concerto số 21 cung Đô trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì tiếp theo đó. Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu đã chơi những giai điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng… thật có hồn và đầy điêu luyện trong sự phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart. Chưa bao giờ tôi nghe một đứa trẻ ở tuổi ấy trình bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đã kết thúc trong một âm thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay. Không nén được lệ tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và vòng tay ôm lấy Robby trong hạnh phúc: &amp;quot;Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em có thể làm được điều đó? &amp;quot;. Robby giải thích qua chiếc micro &amp;quot;Thưa cô Hondorf… cô có nhớ là em đã kể rằng mẹ em đang ốm? Thực ra, mẹ em đã bị ung thư và qua đời sáng nay. Mẹ em bị điếc bẩm sinh vì vậy đêm nay là đêm đầu tiên mẹ em nghe thấy em đàn. Em muốn làm điều gì đó thật là đặc biệt&amp;quot;. Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xã Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng. Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh như Robby. Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào &amp;quot;cần nâng đỡ&amp;quot;, nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby. Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao. Điều này càng đặc biệt ý nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại tòa nhà Alfred P. Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm 1995 nơi cậu đang biểu diễn. &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Mat-cAu-chuyan-va-lAng-kiAn-trA-b1-p26.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Bức Tranh</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:31:27Z</pubDate>
		<description>Ngày xưa, có một họa sĩ tên là Ranga, một người siêu việt, vẽ được rất nhiều kiệt tác đáng ghi nhớ khiến ai cũng đều khen ngợi. Ông mở một lớp học mỹ thuật để dạy nghề cho mọi người và cũng để tìm đệ tử nối nghiệp. Ông không mấy khi khen ngợi ai, cũng không bao giờ đề cập đến thời gian của khóa học. Ông nói, một học trò chỉ có thể thành công khi ông hài lòng với kỹ năng và hiểu biết của người đó. Ông truyền cho học trò những phương pháp đánh giá, ước định của ông, và chúng cũng độc đáo như những tác phẩm của ông vậy. Ông không bao giờ thổi phồng tầm quan trọng của những bức tranh hay sự nổi tiếng, mà ông luôn nhấn mạnh đến cách xử sự, thái độ với cuộc sống của học trò. Trong một số lượng lớn học trò, Rajeev là một người có tài nhất, chăm chỉ, sáng tạo, nên anh ta tiếp thu nhanh hơn nhiều so với các bạn đồng môn. Ông Ranga rất hài lòng về Rajeev. Một ngày kia, sau bao nhiêu cố gắng, Rajeev được ông Ranga gọi đến và bảo: - Ta rất tự hào về những tiến bộ mà con đã đạt được. Bây giờ là thời điểm con làm bài thi cuối cùng trước khi ta công nhận con thực sự là một họa sĩ tài năng. Ta muốn con vẽ một bức tranh mà ai cũng phải thấy đẹp, phải khen ngợi. Rajeev làm việc ngày đêm, trong rất nhiều ngày và đem đến trình thầy Ranga một bức tranh tuyệt diệu. Thầy Ranga xem qua rồi bảo: - Con hãy đem bức tranh này ra đặt ở quảng trường chính, để tất cả mọi người có thể chiêm ngưỡng. Hãy viết bên dưới bức tranh là tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó. Rajeev làm theo lời thầy: đặt bức tranh ở quảng trường lớn với một thông điệp đề nghị mọi người chỉ ra những sơ suất. Sau hai ngày, Ranga đề nghị Rajeev lấy bức tranh về. Rajeev rất thất vọng khi bức tranh của mình đầy dấu X. Nhưng Ranga tỏ ra bình tĩnh và khuyên Rajeev đừng thất vọng, cố gắng lần nữa. Rajeev vẽ một kiệt tác khác, nhưng thầy Ranga bảo phải thay đổi thông điệp dưới bức tranh. Thầy Ranga nói phải để màu vẽ và bút ngay cạnh bức tranh ở quảng trường và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy. Hai ngày sau, khi lấy tranh về, Rajeev rất vui mừng khi thấy bức tranh không bị sửa gì hết và tự tin đem đến chỗ Ranga. Ranga nói: - Con đã thành công vào ngày hôm nay. Bởi vì nếu chỉ thành thạo về mỹ thuật thôi thì chưa đủ, mà con còn phải biết rằng con người bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. Nếu con luôn để cả thế giới đánh giá mình, con sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của con vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Nhưng khi con đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn. Cho nên, những thứ mà con phải vất vả để làm ra được, đừng dễ dàng bị ảnh hưởng bởi đánh giá của người khác. Hãy tự đánh giá mình. Và tất nhiên, cũng đừng bao giờ đánh giá người khác quá dễ dàng.&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Bac-Tranh-b1-p25.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Cuốn sách và giỏ đựng than</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:30:41Z</pubDate>
		<description>Có một câu chuyện kể rằng tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách. Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông: - Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế ạ... Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và chỉ nói: - Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé! Cậu bé liền làm theo lời ông, dù rằng tất cả nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà. Nhìn thấy cái giỏ, ông cụ cười và nói: - Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa! Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy một giỏ nước. Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu nói với ông rằng “đựng nước vào cái giỏ là điều không thể”, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại: - Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi! Rồi ông lại bảo cháu ra sông lấy nước. Vào lúc này, cậu bé đã biết rằng không thể đựng nước vào giỏ được, nhưng cậu muốn cho ông thấy rằng dù cậu chạy nhanh đến đâu, nước cũng sẽ chảy hết ra khỏi giỏ trước khi cậu về đến nhà. Thế là cậu bé lại lấy nước, lại chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng. - Ông xem này - Cậu bé hụt hơi nói - Thật là vô ích! - Cháu lại nghĩ nó là vô ích ư... - Ông cụ nói - Cháu thử nhìn cái giỏ xem! Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ. - Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Cuan-sAch-vA-gia-Aang-than-b1-p24.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Đường hầm xuyên qua trái đất</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:29:27Z</pubDate>
		<description>&lt;font size=&quot;2&quot;&gt;Hai anh em cậu bé kia có lần quyết định đào một cái hố sâu phía sau nhà. Khi hai cậu bé đang đào, vài đứa trẻ khác đến xem và hỏi họ đang làm gì. Cậu bé đào hố hào hứng trả lời rằng anh em cậu muốn đào một đường hầm xuyên qua trái đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy đứa trẻ cười phá lên, chế giễu anh em cậu. Thế nhưng hai cậu bé vẫn tiếp tục đào. Một lúc sau, một cậu nhảy từ cái hố đang đào lên mặt đất, tay cầm một cái chai cũ kỹ đầy nhện, sâu bọ, côn trùng đáng sợ và tay kia giơ cao một túi chứa các viên đá xinh xắn đang lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời. Cậu chỉ cho những đứa trẻ kia xem những viên đá tuyệt đẹp ấy và tự hào nói: &amp;quot;Ngay cả khi không đào được đường hầm xuyên trái đất, thì ít nhất bọn mình cũng có thể tìm được những viên đá đẹp như thế, và mình cũng đã có dịp khuất phục lũ côn trùng gớm ghiếc này!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải mục tiêu nào cũng hoàn thành trọn vẹn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải công việc nào cũng đều kết thúc thành công.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải nỗ lực nào cũng được đền đáp xứng đáng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải mối quan hệ nào cũng giữ được bền lâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải tình yêu nào rồi cũng là vĩnh cửu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải ước mơ nào cũng trở thành hiện thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng nếu bạn luôn lo sợ và không dám bắt đầu, bạn sẽ không bao giờ có cơ hội đặt chân lên con đường đến thành công, bạn sẽ không bao giờ.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/AAang-ham-xuyAn-qua-trAi-AaYt-b1-p23.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Tha thứ mãi mãi</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:28:41Z</pubDate>
		<description>&lt;font size=&quot;2&quot;&gt;Lisa ngồi trên sàn với chiếc hộp trước mặt. Cái hộp cũ kĩ đựng 1 tờ giấy kẻ ô vuông. Và đây là câu chuyện đằng sau những ô vuông...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Các con phải tha thứ cho anh chị em mình bao nhiêu lần... - Cô giáo trường Chủ Nhật đọc to luôn câu trả lời cho cả lớp nghe: &amp;quot;70 nhân 7 lần! &amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa kéo tay Brent - em trai cô:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế là bao nhiêu lần...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Brent viết số 490 lên góc vở Lisa. Brent nhỏ bé, vai hẹp, tay ngắn, đeo cặp kính quá khổ và tóc rối bù. Nhưng năng khiếu âm nhạc của cậu làm bạn bè ai cũng phục. Câụ học pianô từ năm lên 4, kèn darinet năm lên 7 và giờ đây cậu đang chinh phục cây đèn Oboa. Lisa chỉ giỏi hơn em trai mình mỗi 1 thứ: bóng rổ, 2 chị em thường chơi bóng rổ sau giờ học. Brent thấp bé lại yếu, nhưng nó không nỡ từ chối vì đó là thú vui duy nhất của Lisa giữa những bảng điểm chỉ toàn yếu với kém của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau giờ học, 2 chị em lại chạy ra sàn bóng rổ. Khi Lisa tấn công, Brent bị khuỷu tay Lisa huých vào cằm. Lisa dễ dàng ghi điểm. Cô hả hê với bàn thắng cho đến khi nhìn thấy Brent ôm cằm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Em ổn cả chứ... Chị lỡ tay thôi mà!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Không sao, em tha lỗi cho chị - Cậu bé cười - Phải tha thứ 490 lần và lần này là 1, vậy chỉ còn 489 lần nữa thôi nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa cười. Nếu nhớ đến những gì Lisa đã làm với Brent thì hẳn 490 lần đã hết từ lâu lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm sau, 2 chị em chơi bắn tàu trên giấy. Sợ thua, Lisa nhìn trộm giấy của Brent và dễ dàng &amp;quot;chiến thắng&amp;quot;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị ăn gian! - Brent nhìn Lisa nghi ngờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa đỏ mặt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chị xin lỗi!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Được rồi, em tha lỗi - Brent cười khẽ - Thế là chỉ còn 488 lần thôi, phải không...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự độ lượng của Brent làm Lisa cảm động. Tối đó, Lisa kẻ 1 biểu đồ với 490 hình vuông:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chúng ta dùng cái này để theo dõi những lần chị sai và em tha lỗi. Mỗi lần như vậy, chị sẽ gạch chéo 1 ô - Miệng nói, tay Lisa đánh dấu 2 ô. Rồi cô bé dán tờ biểu đồ lên tường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa có rất nhiều cơ hội đánh dấu vào biểu đồ. Mỗi khi nhận ra mình sai, Lisa xin lỗi rất chân thành. Và cứ thế... Ô thứ 211: Lisa giấu sách Tiếng Anh của Brent và cậu bé bị điểm 0. Ô thứ 394: Lisa làm mất chìa khoá phòng Brent... Ô thứ 417: Lisa dùng thuốc tẩy quá nhiều làm hỏng áo Brent... Ô thứ 489: Lisa mượn xe đạp của Brent và đâm vào gốc cây. Ô 490: Lisa làm vỡ chiếc cốc hình quả dưa mà Brent rất thích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế là hết - Lisa tuyên bố - Chị sẽ không có lỗi gì với em nữa đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Brent chỉ cười: &amp;quot;Phải, phải&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng rồi vẫn có lần thứ 491. Lúc đó Brent là sinh viên trường nhạc và cậu được cử đi biểu diễn tại đại nhạc hội New York. Một niềm mơ ước thành hiện thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta gọi điện đến thông báo lịch biểu diễn nhưng Brent không có nhà, Lisa nghe điện: &amp;quot; Hai giờ chiều ngày mùng 10 nhé! &amp;quot; Lisa nghĩ mình có thể nhớ được nên cô đã không ghi lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Brent này, khi nào con biểu diễn... - Mẹ hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Con không biết, họ chưa gọi điện báo ạ! Brent trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa lặng người, mãi mới lắp bắp:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ôi!... Hôm nay ngày mấy rồi ạ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- 12, có chuyện gì thế...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa, bưng mặt khóc nức lên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Biểu diễn... 2 giờ... mùng 10... người ta gọi điện... tuần trước...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Brent ngồi yên, vẻ mặt nghi ngờ, không dám tin vào nhữnng gì Lisa nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Có nghĩa là... buổi biểu diễn đã qua rồi......... - Brent hỏi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa gật đầu. Brent ra khỏi phòng, không nói thêm lời nào. Lisa về phòng, ngậm ngùi khóc. Cô đã huỷ hoại giấc mơ của em cô, làm cả gia đình thất vọng. Rồi cô thu xếp đồ đạc, lén bỏ nhà đi ngay đêm hôm đó, để lại 1 mảnh giấy dặn mọi người yên tâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa đến Boston và thuê nhà sống ở ngay đó. Cha mẹ nhiều lần viết thư khuyên nhủ nhưng Lisa không trả lời: &amp;quot;Mình đã làm hại Brent, mình sẽ không bao giờ về nữa&amp;quot;. Đó là ý nghĩ trẻ con của cô gái 19 tuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất lâu sau, cô vô tình gặp lại người láng giềng cũ: bà Nelson.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi rất tiếc về chuyện của Brent... - Bà ta mở lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lisa ngạc nhiên:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sao ạ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà Nelson nhanh chóng hiểu rằng Lisa không biết gì. Bà kể cho cô nghe tất cả: xe chạy với tốc độ quá cao, Brent đi cấp cứu, các bác sĩ tận tâm nhưng Brent không qua khỏi. Ngay trưa hôm đó, Lisa quay về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ngồi lặng yên trước chiếc hộp. Cô không thấy tờ biểu đồ ngày xưa kín đặc các gạch chéo mà lại có 1 tờ giấy lớn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;quot;Lisa yêu quý,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em không muốn đếm những lần mình tha thứ, nhưng chị lại cứ muốn làm điều đó. Nếu chị muốn tiếp tục đếm, hãy dùng tấm bản đồ mới em làm cho chị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu thương,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Brent&amp;quot;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặt sau là 1 tờ biểu đồ giống như Lisa đã làm hồi bé, với rất nhiều ô vuông. Nhưng chỉ có 1 ô vuông đầu tiên có đánh dấu và bên cạnh là dòng chú thích bằng bút đỏ: &amp;quot;Lần thứ 491: Tha thứ, mãi mãi! &amp;quot;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Tha-tha-mAi-mAi-b1-p22.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Hoa hồng tặng mẹ</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:26:08Z</pubDate>
		<description>&lt;font size=&quot;2&quot; color=&quot;#808000&quot;&gt;Anh dừng lại tiệm bán hoa để gửi hoa tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cháu muốn mua một hoa hồng để tặng mẹ cháu - nó nức nở - nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh mỉm cười và nói với nó:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đến đây, chú sẽ mua cho cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh và trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi nó chỉ đường cho anh đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đây là nhà của mẹ cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tức thì, anh quay lại tiệm bán hoa, hủy bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Hoa-hang-tang-ma-b1-p21.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Tôi là người Việt Nam</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:23:53Z</pubDate>
		<description>&lt;font color=&quot;#003366&quot;&gt;Gửi những người bạn của tôi,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi có đọc một bài viết đăng trên báo Tuổi trẻ tựa là Tôi là &lt;/font&gt;&lt;a href=&quot;http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=155088&amp;amp;ChannelID=2&quot;&gt;&lt;font color=&quot;#003366&quot;&gt;Tôi là người Singapore &lt;/font&gt;&lt;/a&gt;&lt;font color=&quot;#003366&quot;&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước, trong và sau khi viết bài này, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Tại sao các blogger VN chúng ta không làm một điều gì đó tương tự? Tại sao chúng ta không tạo ra một meme I am Vietnamese ? Ờ, thì tôi thấy người ta làm rồi cũng bắt chước làm theo, nhưng bắt chước một chuyện hay ho như vậy thì cũng không có gì là đáng xấu hổ, đúng không? Tuy không có số liệu thống kê chính thức, nhưng tôi biết số người VN lập blog không phải là ít. Mỗi ngày các bạn có thể viết nhiều bài blog, tại sao một trong số những bài blog đó không phải là cảm nhận của mình về việc làm một người VN trong thời buổi hiện nay thì như thế nào? &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class=&quot;indexhometext&quot; align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;font color=&quot;#003366&quot;&gt;Bạn và tôi, chúng ta đều còn rất trẻ, chúng ta đại diện cho một thế hệ VN mới, thế hệ được đánh giá là năng động, sáng tạo, thông minh, ham học hỏi . Nhưng hình như không phải thanh niên VN nào cũng xứng đáng với chín chữ vàng ấy. Và theo cảm nhận của riêng tôi, cái gọi là tinh thần dân tộc đang ngày càng mai một trong lớp trẻ VN. Trong khi chính tinh thần dân tộc là thần dược giúp những nước trong khu vực như Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Singapore,...bứt phá và vượt lên một đẳng cấp khác. Nếu bạn đọc được những bài viết của các blogger Singapore, bạn sẽ thấy họ cũng có nhiều bất mãn chế độ (giống như lớp trẻ tụi mình), nhưng nói chung họ vẫn còn giữ được một cái gọi là tinh thần dân tộc, dù dân tộc Singapore là một dân tộc non trẻ hơn so với dân tộc VN chúng ta rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn lớp trẻ VN, có hay không tinh thần dân tộc? Câu hỏi này chắc chỉ có chính mỗi người trong chúng ta mới trả lời được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ viết ra đây những suy nghĩ của mình, nếu bạn có hứng thú, hãy cùng tôi viết một vài dòng gì đó nhé! Cám ơn các bạn rất nhiều!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;font color=&quot;#003366&quot;&gt;Tôi là người Việt Nam&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font color=&quot;#003366&quot;&gt;Tôi chính thức trở thành một trong tổng số hơn 80 triệu công dân VN vào một ngày sau khi đất nước đã thống nhất được tám năm. Tôi không biết nhiều về chiến tranh, nhưng tôi biết về những hậu quả của nó. Tôi không thích người ta nhắc đến VN với những cụm từ như Vietnam War , đó là chuyện của quá khứ. Tôi muốn thế giới gọi nước tôi đơn giản bằng hai từ Việt Nam. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thích chêm tiếng Anh vào những đoạn blog, những câu chat của mình trên mạng với bạn bè người VN, nhưng tôi rất kị chêm tiếng Anh trong lúc nói chuyện. Khi nói chuyện, tôi nói tiếng Việt, khi viết bài, tôi dùng tiếng Việt và tự hào mình có thể viết đúng chính tả (chuyện không đơn giản đối với giới trẻ VN hiện nay).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Là người VN, tôi cảm thấy xấu hổ khi không thể giúp một người bạn nước ngoài xác định Lê Thánh Tôn và Lê Thánh Tông là tên của một hay hai vị vua khác nhau. Dù tôi đã cố gắng tìm đọc nhiều sách về lịch sử VN, nhưng tôi không thể nhớ được gì về lịch sử nước mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã ăn thử nhiều món ăn nước ngoài, nhưng tôi vẫn thích ăn đồ ăn VN hơn, vì món nào cũng ăn kèm với rau, mà tôi thích ăn rau. (Tôi nghĩ có lẽ không nước nào trên thế giới sử dụng nhiều rau trong bữa ăn như ở VN) Tôi thích ăn gỏi ngó sen, phở, bánh bèo, bánh cuốn, bánh xèo, cơm tấm,...Tôi tự hào VN có nhiều món ăn dân dã mà lại rất ngon.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như những người VN khác, tôi cũng có một chiếc xe máy và một cái bằng lái xe. Tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống sẽ ra sao nếu một ngày kia trên đường phố VN vắng bóng chiếc xe máy. Tôi ghét cảnh kẹt xe, tôi ghét tiếng còi xe ồn ào trên đường phố, nhưng nếu một ngày không có xe máy, cuộc sống của tôi sẽ gặp nhiều rắc rối và trở nên buồn chán lắm. Tôi thích chạy xe trên những con đường có hai hàng cây xanh của Sài Gòn vào những tối tháng ba, tháng tư và tháng năm. Đó là thời điểm cây thầu dầu nở hoa. Tôi thích hít thật sâu cho căng đầy lồng ngực mùi hoa nhẹ nhàng thoang thoảng đó. Đó là một cách giảm stress mà nếu đi bằng xe ôtô, bạn sẽ không thể cảm nhận được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ít có dịp mặc áo dài, mà thân hình tôi cũng không đủ đẹp để tự tin diện bộ áo dài lên người, nhưng tôi đã may cho mình một bộ áo dài, chỉ để treo trong tủ. Bởi còn gì tệ hơn nếu một cô gái VN không có ít nhất một bộ áo dài cho riêng mình?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ghét chế độ thi cử, giáo dục của VN hiện nay, vì nó cho ra lò những con người bị khuyết tật về mặt kiến thức. Tôi mong tân Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân sẽ thực hiện được lời hứa của mình để năm, mười năm nữa, giáo dục VN sẽ khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ghét thói quan liêu, hành dân của những quan chức nhà nước. Tôi ghét bệnh thành tích, tôi ghét tham nhũng. Tôi ghét xã hội còn quá nhiều bất công. Nhưng tôi hài lòng với chế độ chính trị hiện tại. Nhờ nó mà nước VN ổn định, không có chiến tranh, không có khủng bố, không có đổ máu. Tôi thấy mình may mắn được là người VN, được sống trong một đất nước thanh bình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều người VN vẫn ôm mộng ra đi, đến sống ở những miền đất hứa xa vời nào đó. Tôi biết nhiều người chán ngán cuộc sống hiện tại ở VN, và ước mơ được sống một cuộc sống văn minh, lịch sự, hiện đại hơn là điều chính đáng. Nhưng tôi sẽ không ra đi như họ. Tôi sẽ đi khỏi VN, để du lịch, để học hỏi ở nước ngoài, nhưng tôi sẽ không sống ở nơi nào khác ngoài VN. Liệu có nơi nào trên thế giới mà khi cần bất cứ thứ gì, bạn chỉ cần mất vài phút đi bộ là sẽ đến được chỗ bán? Chắc chắn chỉ có ở VN, nơi mà 90% cửa hàng bán lẻ là những hàng quán do tư nhân làm chủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi là người Việt Nam từ trong cái tên của mình. Trong tên của tôi có lót chữ Thị. Đó là tên lót mà hầu hết phụ nữ VN đều có. Đó là một nét độc đáo trong cách đặt tên của người VN, mà sau này nhiều người đã bỏ đi. Họ đặt cho tên con gái họ những cái tên mỹ miều không có Thị . Chữ Thị làm cho tên của tôi dài dòng hơn, nhưng nhờ nó mà những người chưa gặp mặt sẽ biết ngay tôi là phái nữ. Chữ Thị làm cho tên của tôi có cảm giác quê mùa, thị mẹt hơn, nhưng tôi vẫn in đầy đủ tên Nguyễn Thị Thanh Trúc trên danh thiếp của mình. (Tôi biết nhiều người đã bỏ chữ Thị ấy đi, đó là một sự chối bỏ chính con người mình).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi sẽ không nói tôi yêu VN, vì tôi thật sự không cảm thấy như thế. Tôi sẽ chỉ nói tôi thấy vui khi được là người VN, được sinh ra và lớn lên ở VN, và tôi mong rằng nếu có chết, tôi cũng sẽ được chết trên nước VN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi là người Việt Nam.&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/TAi-lA-ngAai-Viat-Nam-b1-p20.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Khi nào bạn đã yêu ?</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:21:22Z</pubDate>
		<description>Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lúc đó,bạn đã yêu...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lúc đó,bạn đã yêu...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lúc đó,bạn đã yêu...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủn từ người ấy mà lờ đi những email thật dài của nhiều người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lúc đó,bạn đã yêu...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẩu tin trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lúc đó,bạn đã yêu...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi với người ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lúc đó,bạn đã yêu...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn luôn tự nhủ rằng &amp;quot;người ấy chỉ là bạn thôi&amp;quot; nhưng bạn nhận ra mình không tránh khỏi sự thu hút của người ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lúc đó,bạn đã yêu...&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu ai có ai đó xuất hiện trong đầu bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Lúc đó, bạn đã yêu... và đã yêu người ấy...&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Khi-nAo-ban-AA-yAu-b1-p19.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>3 Điều giá trị</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:19:16Z</pubDate>
		<description>&lt;div class=&quot;content&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Ba điều trong đời một khi đã đi qua không thể lấy lại được:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thời gian&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lời nói&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cơ hội&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Ba điều trong đời không được đánh mất:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sự thanh thản&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hy vọng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lòng trung thực&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Ba thứ có giá trị nhất trong đời:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tình yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lòng tự tin&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bạn bè&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Ba thứ trong đời không bao giờ bền vững được:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Giấc mơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thành công&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tài sản&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Ba điều làm nên giá trị một con người:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Siêng năng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chân thành&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thành đạt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;* Ba điều trong đời làm hỏng một con người:&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Rượu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lòng tự cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Sự giận dữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/3-Aiau-giA-tra-b1-p18.htm</guid>
	</item>
	<item>
		<title>Dễ và Khó</title>
		<category>The first blog</category>
		<pubDate>2009-03-15T09:18:44Z</pubDate>
		<description>Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã. ....&lt;br /&gt;</description>
		<guid>http://healingsoul.blogpas.com/The-first-blog-b1/Da-vA-KhA-b1-p17.htm</guid>
	</item>
	</channel>
</rss>